Bẽ mặt vì vợ ghen tuông vô lối

Minh Phương  - Chủ nhật, 08/04/2018, 07:56 AM
Luôn lo lắng về ông chồng mỗi khi anh ra ngoài đường nên chị Ngoan luôn bất an nhất là khi điện thoại cho anh không được.

Nấu cơm xong, chị Ngoan bảo con: “Bấm máy gọi xem bố về đến đâu rồi còn ăn cơm”. Thằng cu con nhanh chóng cầm điện thoại của mẹ bấm bấm gọi gọi rồi tiu ngỉu đi xuống bếp báo cáo: “Con gọi 2 lần rồi, không thấy bố trả lời”. “Thế có chuông hay ngoài vùng phủ sóng”.

“Có chuông, không ngoài vùng phủ sóng ạ”. “Thế là bố mày không nghe máy, chắc đang đi sắp về tới nơi. Mau dọn cơm ra đi”. Thằng bé gãi đầu gãi tai. “Cũng không phải là không nghe máy”. Chị Ngoan thấy con cứ đứng như phỗng, cáu tiết: “Không ngoài vùng phủ sóng, có chuông, nghe máy, thế thì bố mày bảo sao?”. “Con gọi 2 lần toàn có cô nào nghe máy í ạ”.

Vừa nghe đến đấy, chị Ngoan vứt huỵch cái nồi cơm xuống ghế, phi nước đại lên nhà, cầm điện thoại gọi chồng, máu trong người sôi hơn cả nồi canh trên bếp. Tiếng chuông đổ được hai hồi thì ngắt máy. Gọi lại lần nữa thì “thuê bao”. Chị Ngoan lồng lộn bấm thêm 11 lần nữa rồi mới chịu buông máy, ngồi phệt xuống đầu hè, trong lòng như có lửa.

+¦+º+°¦-+¬++_2017-06-14-013_1600x1065_600x399

Chị Ngoan được phen ghen tuông vô lối, bẽ mặt với hàng xóm - Ảnh minh họa

Chị tra hỏi thằng con xem giọng “cô ta” thế nào, già hay trẻ, nói câu gì, thằng con chỉ bảo tưởng nhầm máy cho nên nó gọi 2 lần rồi cúp máy, cô kia mới chỉ kịp “a lô”. Chị Ngoan vừa hóng cổ ra cổng, vừa chì chiết con: “Ngu thế là ngu, sao không hỏi cô là ai, sao lại cầm điện thoại của bố”. Thằng bé nghệt mặt rồi chạy ù ra cổng chơi.

Thấp thỏm chờ đến 6 giờ mới thấy anh Trọng rè rè xe ở cổng. Chẳng nói chẳng rằng, chị Ngoan xông ra đấm bùm bụp vào ngực chồng, vừa đánh vừa chửi: “Ối giời ơi, ông đi với gái giờ này mới mò về, lại còn đưa điện thoại cho nó nghe để chọc tức tôi. Đồ hư hỏng, mất nết, giai gái, bịp bợm, cút ngay…”.

Hàng xóm thấy ầm ĩ liền chạy sang túm đông túm đỏ ở cổng xem có chuyện gì. Thấy chị Ngoan nhắm mắt nhắm mũi xông vào cào cấu anh Trọng, mấy người đàn ông lực lưỡng vội nhảy vào can ngăn. Chị Ngoan chỉ chịu dừng tay khi bị bế bổng lên khỏi mặt đất, chân vẫn huơ huơ trên không trung, miệng vẫn không ngớt chửi chồng bồ bịch, mất nết.

-> Ly hôn, lỗi tại ai?

Anh Trọng ngơ ngác một lúc mới ú ớ thanh minh: “Tôi có bồ bịch bao giờ đâu mà mẹ nó vu oan cho tôi”. “Còn oan nữa à? Tôi gọi 15 cú điện thoại, thế con nào trả lời máy ông hử?”. Đúng lúc đó thì một người phụ nữ đội nón đi vào, mặt cũng ngơ ngác không kém: “Anh chị có chuyện gì thế?”. Nhận ra cô em gái ở xã bên sang, chị Ngoan như có đồng minh, túm lấy cô em kể lể chuyện gọi vào máy chồng mà có gái trả lời. Cô em gái chị Ngoan phì cười: “Đâu, em đang đi xe ôm xuống đây thì gặp anh Trọng giữa đường liền xuống xe đi cùng anh ấy về. Nào ngờ được một đoạn thì xe thủng lốp nên hai anh em phải dắt bộ. Đúng lúc có điện thoại của chị gọi, anh ấy không tiện nghe nên đưa em nghe. Ai ngờ thằng cu cứ thấy em a lô là dập máy. Sau đó thì điện thoại cũng hết pin luôn…”.

Nghe xong, chị Ngoan xấu hổ quá lỉnh luôn vào bếp, hàng xóm lặng lẽ giải tán nhưng ai cũng cười thầm trong bụng. Anh Trọng được thể dỗi vợ cho đến tận nửa đêm. Tiện thể anh “cấm vận” chị luôn 2 hôm cho chừa cái thói sư tử Hà Đông.

Video Bố lau nước mắt tiễn con gái về nhà chồng

Bình luận