Mệt mỏi vì mẹ chồng luôn chê bai, nhiếc mắng

Phương Vũ (T/h)  - Thứ bảy, 15/12/2018, 11:00 AM
Cũng chỉ vì những xích mích, những so sánh, những hành vi, cách sống khó sửa chữa của mẹ chồng mà chồng tôi đã quyết định cho vợ con ra ở riêng.

Tôi lấy chồng và mau chóng sinh con. Những tưởng, mẹ chồng tôi phải mừng rơi nước mắt vì có đứa cháu bế bồng, chăm sóc, trong nhà từ đây rộn rã tiếng cười, tiếng nói bi bô của trẻ. Thế nhưng chẳng ngờ, mọi thứ chỉ là tưởng tượng.

Vậy mà, khi vừa đón tay từ bác sĩ, khi tôi và chồng đang lâng lâng hạnh phúc, bà lại chép miệng và thở dài đánh thượt: Ôi dào, tưởng thế nào chứ trông da dẻ thằng bé cứ đen xì xì, chẳng giống bố mà cũng chẳng giống bà nội. Bên nội làm gì có ai có nước da như thế, chắc chắn là chỉ có bên ngoại mà thôi.

me-chong

Ở ngoài nhìn vào, ai cũng phải xuýt xoa, ngưỡng mộ mẹ chồng tôi, nhưng thực tế thì không phải vậy (Ảnh minh họa)

Tôi cũng cứ tưởng, bà buột miệng nói thế vì không kìm nén được cảm xúc khi lần đầu tiên được nhìn thấy đứa cháu “đích tôn” của bà, của dòng họ và không như bà mong đợi. Không ngờ, nỗi ám ảnh mang tên “da cóc” xấu xí nhà ngoại cứ xoáy sâu, bám riết lấy bà trong hành trình chăm sóc, nuôi dưỡng thằng bé.

Việc đầu tiên là khi bố mẹ tôi ở quê ra thăm cháu. Biết mẹ chồng tôi là người gốc thị thành nên dù bận mấy, từ cách ăn mặc, đi đứng đến các việc làm hay cả những sản vật mang từ quê ra cho cháu, bố mẹ tôi đều rất chú ý, chu đáo và cẩn trọng. Thế nhưng, bất cứ hành động, cử chỉ nào của bố mẹ tôi cũng không qua được cặp mắt soi mói của bà. Cũng vì con, vì cháu mà bố mẹ tôi phải nín nhịn, cười cười nói nói cho qua chuyện, cho phải phép tắc xã giao. Chỉ đến khi những lời nói mang tính khiêu khích, xúc xiểm của bà đã khiến bố mẹ tôi không chịu nổi.

Đó là, khi cả nhà, cả hai bên ông bà nội ngoại đang vui vẻ ngắm cháu bất giác nhoẻn miệng cười, bà nội ngay lập tức lên tiếng: Cái miệng này mà kèm với nước da như bà nội, như bố nó thì đẹp trai phải biết. Đằng này… cả đời chỉ biết “bán mặt cho đất, bán lưng cho trời” thì lấy đâu mà ra dáng trai thành phố được. Thật khổ thân cháu tôi…

Cứ thế, những lời nói tương tự chẳng biết vô tình hay hữu ý bà đường đột phát ngôn khiến bố mẹ tôi đỏ bừng mặt, đành cáo lui và ngay lập tức ra bến xe về quê. Từ đó, dù tôi có năn nỉ thế nào, bố mẹ tôi cũng đều lấy lý do thoái thác và không bao giờ ra thăm cháu ngoại nữa. Còn tôi thì những lời nói ấy được lặp đi lặp lại mỗi ngày, dưới nhiều hình thức khiến tôi có thời gian bị trầm cảm sau sinh. Nhưng điều tôi lo lắng hơn cả là sợ sau này, khi con tôi lớn lên nghe phải những lời như thế sẽ dễ bị tổn thương, ảnh hưởng đến sự phát triển tự nhiên của bé.

Ở ngoài nhìn vào, ai cũng phải xuýt xoa, ngưỡng mộ mẹ chồng tôi. Bởi lẽ, mới gần 60 tuổi, bà đã “sở hữu” con trai học hành giỏi giang, thành đạt. Chồng tôi đã lấy bằng thạc sĩ, tiến sĩ ở nước ngoài. Không những thế, khi đến tuổi trưởng thành, anh cũng ý thức xây dựng gia đình sớm nhất có thể để bố mẹ chồng tôi yên tâm an hưởng tuổi già. Không chỉ lo cho bố mẹ chu đáo mà anh cũng luôn hướng đến xây dựng gia đình quần tụ, đông vui.

Thế nhưng, cũng chỉ vì những xích mích, những so sánh, những hành vi, cách sống khó sửa chữa của mẹ chồng mà chồng tôi đã quyết định cho vợ con ra ở riêng. Cá nhân tôi dẫu không nói ra nhưng cũng muốn càng ở xa bà càng tốt.

-> Mẹ chồng choáng váng khi thấy thứ này trong tủ quần áo của con dâu

Video: Câu chuyện tình yêu hạnh phúc của cặp vợ chồng đũa lệch về ngoại hình

Bình luận