Môi Đỏ và đàn bà tỉnh lẻ

Bảo Trâm  - Thứ ba, 01/12/2020, 11:50 AM
Tình cờ có cuốn sách của một người bạn tặng, nó đã làm tôi tò mò từ bút danh cho đến cái tựa, sau đó tôi nhận ra một điều hay ho, cái cô mặc áo hở lưng ngoài bìa cũng chính là tác giả, cô hẳn tập gym rất nhiều, cơ lưng tuyệt đẹp.
1

Chưa hết xao xuyến vì cái lưng, lật vào trong ở phần tự giới thiệu đã làm tôi bật cười vì thích thú, rất đơn giản, dung dị mà đáng yêu “Môi Đỏ tên thật là Nguyễn Bích Thủy, quanh năm buôn bán tại hibinhdinh.com.

Là con gái của mẹ Liên và là học sinh tiên tiến từ lớp 1 đến lớp 7, sau đó vẫn lên lớp đều, chưa từng lưu ban. Cũng chưa lập được thành tích gì vẻ vang”.

Cô bạn ngồi bên ngó vào chép miệng “chắc lại gây chú ý để bán hàng online, tài thì ít mà chiêu trò thì nhiều”. Tôi trong phút chốc cũng nghĩ như vậy và cảm giác hơi tụt mood, nhưng rồi lật vào bên trong như một thế giới khác, đúng với cái tên Đàn Bà Tỉnh Lẻ và đọc say sưa ko dứt ra được.

Nàng, Môi Đỏ đưa tôi đến một cái chợ ven biển Miền Trung với bao mảnh đời trôi dạt, mỗi người là một câu chuyện, một nỗi lo riêng nhưng trên hết là góc nhìn hồn hậu giàu nữ tính của tác giả phủ lên mỗi kiếp người cơ cực một lớp màn mỏng nhẹ như tơ mà ta chỉ muốn ôm ấp vào lòng, thấy đời mát rượi. Những cô bán tôm cụt tay, vợ chồng ông lão bán trứng, người đàn ông khuân vát si tình, cô Bích Hồng giới tính thứ ba đến bác sửa xe gà trống nuôi con… Đều nghèo, hồn nhiên và tử tế. Họ dù trong mọi cơn bĩ cực vẫn sống đẹp đẽ như một bài thơ, rồi khổ quá cũng chỉ biết trách “cái năm, cái tháng sao mà xui dữ”. Qua từng câu chữ, từng mẫu chuyện nho nhỏ, là lòng thương xót đồng cảm cho mỗi phận người, và tác giả có một tổng kết rất thú vị.

image

Tác giả Nguyễn Bích Thủy với bút danh Môi Đỏ - tác giả của cuốn sách Đàn bà tỉnh lẻ

Môi Đỏ, cô gái có nhiều lát cắt mâu thuẫn và bất ngờ, những mẫu chuyện tự sự như chạm đến từng tầng sâu trong tâm hồn người đàn bà mang trong mình sự nổi loạn rất bản năng, sự sắc sảo và trần trụi  nhưng cùng lúc lại rất trong sáng ngây thơ, và phép so sánh lúc nào cũng rất tinh tế đến nao lòng, ví dụ một đoạn mô tả mối tình của mình nàng đã viết “Như là giữa mùa đông giá lạnh nhìn lên trời vẫn có ánh sao hôm, như là giữa chợ cá ồn ào vẫn thơm tho một căn phòng công chúa, như là giữa đống thịt cá ngổn ngang nhưng bọn mèo con vẫn đói. Như là giữa một tình yêu chất ngất, chúng ta vẫn cô đơn.”

Và mấy câu chuyện kể xàm xí trong lúc bán hàng, làm tôi cười không ngớt, rất đời thường, láu cá, thông minh, Môi Đỏ rất khác, đó là điểm đặc biệt mà bảo đảm bạn sẽ không thể tìm thấy ở những cuốn sách giáo điều, uốn éo, khoe chữ hiện thời.

Cuối cùng có cảm giác tác giả là người không được đào tạo bài bản trong giới văn chương sách vở, nên câu chữ vẫn mộc mạc đơn sơ, không cố phô diễn kỹ thuật , khoe chữ hay tự đề cao bản thân. Những câu chuyện kể đầy cảm xúc dẫn dụ người đọc đi từ mảnh đời này đến tình huống khác một cách bất ngờ thú vị mà không kém tinh tế nhân văn, thấm đẫm chân thành như một đoạn trong Phố Thị: “Quy Nhơn bây giờ đã có những góc đường sáng trưng nhà cao tầng hào nhoáng, tui đi ngang cũng không nhớ ra góc đường này, quán nhỏ kia mình đã từng nắm tay ai qua đó hay chưa... Người ta đập rồi xây, xây rồi đập, biến phố cũ thành nơi xa lạ, biến góc quen thành quán xá thênh thang. Nhưng những lối nhỏ nghèo xưa vẫn chẳng có gì thay đổi, cứ như người giàu tự mọc ra từ những ngôi sao và người nghèo vẫn nằm im như đá cuội dưới ánh đèn vàng, dưới lớp mưa ngập ngụa, dưới những cái ổ gà ổ, voi được trám vội khi mùa mưa gió đi qua...

Tui gọi phố xá là người tình và xóm nghèo là bạn thân, bởi có những thành quách đã đổi thay mà làng mạc vẫn còn ở lại.”

1111

Đọc Đàn Bà tỉnh lẻ như được ngồi bên cạnh một cô gái đặc biệt, nàng dẫn dụ bạn từ chợ cá đến bãi biển, rồi uống cà phê trên ban công nhà nàng nghe nhạc Trịnh Công Sơn, đến mấy chỗ bán cá bán mực và gặp gỡ những người đàn ông hay đùa cợt gạ tình… Tất cả cộng hưởng vào nhau tạo thành những mảnh ghép màu sắc riêng biệt bất ngờ thú vị, làm cho người đọc khóc đó rồi cười đó, xong cuối cùng ngẩn người ra vì cảm giác… nhẹ tênh.

Tôi bèn nghĩ phải nhắn tin cho cô bạn ngồi cạnh hôm nọ “đọc đi, sẽ thấy mày trong đó cho coi”.

Bình luận