Những ngày cách ly ám ảnh của nữ nhà văn Mỹ trên du thuyền Diamond Princess

Thùy Linh (Theo The Atlantic)  - Thứ ba, 03/03/2020, 07:00 AM
“Tôi đã chuẩn bị mọi thứ nhưng lại không ngờ có virus chết người trong chuyến đi xa xỉ này. Dù có bao nhiêu hãng hàng không trên thế giới cũng không thể mua được một vé trở về nhà” – nữ nhà văn chia sẻ.

Tin xấu nhất bạn từng phải nghe là gì? Bạn nhận được kết quả chụp X quang tuyến vú có sự bất thường? Bạn bị cảnh sát yêu cầu dừng xe vì vượt quá tốc độ? Nhưng chắc chắn sẽ không tin gì xấu bằng việc hành trình xa xỉ của bạn tại Nhật Bản sẽ chứa một loại virus giết người, khiến bạn bị đưa trở lại Mỹ trong chiếc máy bay chở hàng đến một căn cứ không quân xa xôi, nơi bạn được lệnh cách ly tối thiểu 14 ngày, bạn không có quyền tự do, sống sau hàng rào được bảo vệ nghiêm ngặt.

Nữ nhà văn người Mỹ Gay Courter là một trong những hành khách trên du thuyền Diamond Princess. Bà đã viết nhật ký kể về những hy vọng cho một chuyến đi xa xỉ đến chuỗi ngày cách ly ám ảnh trên du thuyền, cuộc sống sau hàng rào tại khu cách ly thuộc đơn vị không quân Mỹ.

Bà Gay Courter và chồng mình, ông Phil đã lên kế hoạch cho chuyến đi một cách tỉ mỉ trong hơn một năm, một kỳ nghỉ sang trọng, xa xỉ trong mơ.

khu cach ly Giadinhvietnam (2)

Nhà văn Gay Courter tại khu vực cách ly thuộc đơn vị không quân Mỹ. 

“Tôi đã chuẩn bị mọi thứ và sẵn sàng cho kỳ nghỉ này. Kế hoạch của chúng tôi là sẽ dành một tuần ở Tokyo, tham quan các triển lãm nghệ thuật thời thượng và nếm thử những món ăn ngon nhất của Nhật Bản, món mỳ ramen đậu phụ, thịt bò Wagyu và sushi hảo hạng.

Vào giữa tháng 12, một người bạn lo lắng khi biết hành trình của chúng tôi sẽ dừng lại ở Hong Kong. Cậu ấy gửi cho tôi thông tin về một căn bệnh giống như SARS đang hoành hành ở Trung Quốc và hỏi tôi có thể hoãn lại chuyến đi không. Tôi vẫn kiên quyết đi và nói tôi sẽ chỉ ở Hong Kong 1 ngày.

Tôi có đọc được những thông tin về con số người nhiễm bệnh ở Vũ Hán, chính phủ Trung Quốc áp đặt các biện pháp cách ly nhưng tôi không lo ngại. Tôi đã gói ghém xong hành lý, chuẩn bị sẵn sàng cho chuyến đi mình đã ao ước cả đời.

Chúng tôi ngồi trên khoang hạng nhất của máy bay, ngủ trên chiếc ghế êm ái, ăn bữa tối xa xỉ có gan ngỗng, bào ngư, rượu sâm banh.

Khi tới Hong Kong, chúng tôi được đắm mình trong khách sạn có thể nhìn toàn thành phố, chiêm ngưỡng sự phát triển của một trong những thành phố đông dân nhất thế giới.

Sau đó, chúng tôi đi du lịch đến Yokohama, lên tàu Diamond Princess, háo hức chào đón năm mới ở Hong Kong và thăm Việt Nam, Đài Loan và một số cảng Nhật Bản khác.

Thời điểm chúng tôi đến Hồng Kông vào ngày 25 tháng 1, bệnh dịch kết hợp biểu tình chính trị đã khiến thành phố phải hủy bỏ tất cả các chương trình lễ hội. Tuy nhiên, chúng tôi vẫn vào thị trấn ăn tối, đi xe điện đến Đỉnh Victoria, mua sắm và thưởng thức vịt quay Bắc Kinh. Tôi đã nghĩ rằng đây là một kì nghỉ tuyệt vời.

khu cach ly Giadinhvietnam (1)

Du thuyền Diamond Princess bị cách ly tại Nhật. 

Vào đêm cuối cùng của hành trình, giọng nói của thuyền trưởng phát ra từ loa trong phòng thông báo rằng một hành khách chưa quay trở lại tàu ở Hong Kong đã thử nghiệm dương tính với virus Corona. Các nhà chức trách Nhật Bản sẽ không cho chúng tôi rời tàu cho đến khi mọi người trên tàu điền vào một bảng câu hỏi và kiểm tra nhiệt độ của chúng tôi. Chúng tôi ngủ ngon lành, chờ đợi tiếng gõ cửa.

Khi phải cách ly 14 ngày, không giống như những phòng khác không có cửa sổ, chúng tôi ở trong phòng lớn hơn có ban công. Các bữa ăn cho 2.666 người trên tàu được giao ba lần một ngày. Không có bơ, không có muối, vì giá vé sau hành trình này chỉ nhằm thỏa mãn cơn đói chứ không phải khẩu vị. Sau khi nói chuyện với một vài người bạn bác sĩ, chúng tôi quyết định dùng Tamiflu dự phòng. Tôi luôn gói nó trong mùa cúm. Tôi dùng thêm liều cao vitamin C, kẽm và echinacea để tăng cường hệ miễn dịch.

Còn bây giờ, chúng tôi đang ở một khu cách ly thuộc đơn vị không quân Mỹ. Chúng tôi ở trong một căn phòng tồi tàn dưới cái rét cắt da thịt ở San Antonio, giữ ấm bằng chiếc đệm nhỏ mang theo và được phát một chiếc chăn mỏng.

Khi được đưa vào phòng cách ly sau khi chuyến bay sơ tán công dân hạ cánh, chúng tôi được phát một số giấy tờ có ghi: Chiếu theo Mục 361 của Đạo luật Dịch vụ Y tế Công cộng, dựa trên các bằng chứng khoa học thu thập được về sự bùng phát của Covid-19, căn bệnh liên quan tới “hội chứng hô hấp cấp tính nặng” theo quy định của Lệnh 13295, được sửa đổi bởi Lệnh điều hành 13375 và 13674. Các thủ tục giấy tờ đã yêu cầu chúng tôi cách ly, nếu vi phạm sẽ chịu hình thức phạt tiền và lên đến một năm tù.

Mọi người ở phía bên kia của hàng rào đều mặc đồ bảo hộ. Nếu muốn tương tác với chúng tôi, họ phải ở trong chế độ bảo vệ đầy đủ và chúng tôi phải đeo khẩu trang. Họ đứng càng xa càng tốt, dang tay kiểm tra thân nhiệt chúng tôi.

Đến lúc này tôi mới thấm thía, dù có bao nhiêu tiền trong thẻ ngân hàng, chúng tôi cũng không thể nào mở khóa hàng rào này. Dù có bao nhiêu hãng hàng không trên thế giới cũng không thể mua được một vé trở về nhà.

Tôi nhìn xa xăm, đau đớn tự hỏi: “Đến bao giờ tôi mới được thoát khỏi nơi đây?”.

-> Chia sẻ của du khách trên du thuyền chở hơn 3.700 người đang bị cách ly

Xem thêm: Bệnh nhân cùng bác Vũ hán nhảy khiêu vũ, lạc quan chiến đấu với bệnh tật. 

Bình luận