Sự thật rơi nước mắt sau đơn hàng hoa cẩm chướng kéo dài 60 năm

Thùy Linh  - Thứ bảy, 24/10/2020, 06:00 AM
Một cậu bé đến cửa hàng hoa đặt hoa tặng mẹ vào ngày sinh nhật trong 60 năm và câu chuyện phía sau khiến hàng ngàn người rơi nước mắt.

Một buổi sáng chủ nhật nắng đẹp, khi tôi đang ngồi suy nghĩ về những ý tưởng mới, một giọng nói trong trẻo cất lên:

- Cô ơi, con muốn đặt rất nhiều hoa ạ.

Tôi mở mắt ra, một cậu bé gầy gò đứng bên cạnh, khuôn mặt hơi tái nhợt đang cười, đôi mắt to chớp chớp trông thật đáng yêu.

- Cháu có thể đặt hoa trong nhiều năm không, 60 năm ạ? – Cậu bé ngẩng mặt hỏi tôi.

Tôi ngạc nhiên hỏi lại cậu bé: “Cháu cần đặt hoa trong 60 năm sao”.

- Vâng ạ, mỗi năm cháu muốn đặt bó hoa cẩm chướng vào ngày 22/9.

- Sao cháu lại cần đặt hoa như thế? Từ trước đến giờ cô chưa có đơn hàng nào đặc biệt như vậy.

- Cháu muốn tặng mẹ. 22/9 là sinh nhật nhật của mẹ. Mẹ cháu năm nay 40 tuổi, mẹ có thể sống tới 100 tuổi. Sau này, cứ đến 22/9, cô thay mặt cháu gửi bó hoa cẩm chướng cho mẹ nhé. Mẹ sẽ hạnh phúc lắm.

Tôi bật cười vì sự ngây thơ của đứa trẻ này. Nhưng, làm sao tôi có thể mở một cửa hàng hoa trong 60 năm?

- Tại sao con muốn đặt trước 60 năm? Cửa hàng hoa của cô có thể không tồn tại trong 60 năm. Cháu có thể mỗi năm đến đặt 1 lần được không?

- Không, cháu phải đặt trong 60 năm. Cô tính tiền cho cháu nhé – Cậu bé nghiêm túc nói.

Tôi đồng ý và nhẩm nhanh số tiền mà cậu bé cần thanh toán, không quên khuyến mãi cho cậu vì đơn đặt hàng vô cùng đáng yêu. Thực ra, đó chỉ là số tiền cho bó hoa sắp tới, vì trong lòng tôi vẫn còn hoài nghi về sự ngây thơ và bồng bột của cậu bé. Tôi hỏi địa chỉ và hứa với cậu bé rằng, nhất định sẽ mang hoa đến như đã hứa.

Cậu bé đưa tiền cho tôi rồi viết cho tôi một địa chỉ: “Đây là địa chỉ nhà cháu. Mẹ cháu tên là Kathy. Cháu tên là David”.

Nhìn bóng lưng của David, tôi không khỏi mỉm cười, thật là một đứa trẻ đơn giản và dễ thương.

mua hoa tang me Giadinhvietnam

Ảnh minh họa. 

Ngày hôm sau, David lại đến. Câu đầu tiên thằng bé nói khi gặp tôi là: “Cô gửi hoa cho mẹ cháu vào ngày 22/9 nhé!” Tôi cười và nói: “Đừng lo, cô nhớ mà”. Sau khi nhận được câu trả lời khẳng định của tôi, David mỉm cười và hài lòng rời đi.

Hôm sau, cậu bé vẫn đến và tặng tôi bức chân dung mà mình mới vẽ, bức tranh rất đẹp. Khi về, David vẫn không quên nhắc tôi về lời hứa.

Vào ngày thứ tư, David không đến. Thật kỳ lạ, tôi thấy hơi hụt hẫng. Tôi tự nghĩ: "Cậu bé sẽ đến vào ngày mai”.

Tuy nhiên, David không đến nữa. Tôi cảm thấy khó chịu vô cùng, tôi luôn ngồi trước cửa hàng và nhìn xung quanh, mong chờ sự xuất hiện của cậu bé nhưng hết ngày này qua ngày khác, cậu bé không xuất hiện. Vì vậy, tôi rất mong đợi đến ngày 22/9, tôi sẽ đích thân giao hoa đến tận nhà cậu bé. Tôi muốn nói với mẹ của David rằng: "Con chị thật đáng yêu!".

Ngày 22/9, tôi chọn những bông hoa cẩm chướng tươi nhất xếp lại cùng nhau rồi bọc một lớp bóng kính hoa và giấy màu bên ngoài. Phải là một món quà đặc biệt dành cho vị khách đặc biệt, có lẽ mẹ cậu bé sẽ bất ngờ với món quà này đây.

Tôi vừa đi vừa nghĩ, nếu David nhìn thấy bó hoa này, cậu bé sẽ rất vui. Có lẽ, David đang đợi tôi đến nhà.

Tôi bấm chuông, một phụ nữ trung niên mở cửa với vẻ mặt hốc hác. “Cô có phải là Kathy không?”. Cô ấy gật đầu. "Đây là hoa mà David đặt tặng mẹ. Chúc mừng sinh nhật cô!".

Người phụ nữ ngạc nhiên hỏi: “Hoa con trai tôi tặng tôi sao?”.

"Dạ đúng ạ, 2 tháng trước, một cậu bé tên David đã đặt mua hoa trong cửa hàng của chúng tôi để tặng sinh nhật mẹ” - Tôi giải thích.

Không biết từ lúc nào, đôi mắt cô ấy đã rưng rưng. Tôi lúng túng không biết phải làm sao. Cô ấy đang khóc vì phấn khích?

Người phụ nữ lau nước mắt mời tôi vào nhà.

Tôi nói tiếp: “Con trai cô thật dễ thương. Thằng bé đã đặt hàng hoa cho cô trong 60 năm cùng một lúc, nhờ tôi sẽ gửi cho cô hàng năm vào ngày sinh nhật”.

"Cái gì? 60 năm?”

Tôi thấy tay cô ấy run lên, rõ ràng là lời nói của tôi khiến cô ấy bị sốc.

Khi đã bình tĩnh hơn, mẹ của David kể:

- Thằng bé mắc bệnh ung thư máu. Tôi đưa con đi chữa trị khắp nơi nhưng vô ích. Chắc thằng bé biết mình sắp vĩnh biệt thế giới này rồi mới đặt hoa tặng tôi. Ba năm trước, vào ngày sinh nhật tôi, David đã tặng tôi một bó hoa cẩm chướng. Tôi rất bất ngờ và nói rằng đây là hạnh phúc lớn nhất của tôi.

Thằng bé liền nói với tôi rằng mỗi năm sẽ tặng hoa cho mẹ, để mẹ hạnh phúc, còn ngoắc tay với tôi nữa. Nhưng năm ngoái, nó bị chẩn đoán mắc bệnh máu trắng. Đứa con tội nghiệp của tôi.

Như một tiếng sét trên trời xanh, tôi cảm thấy đầu mình ù đi  và nước mắt ứa ra trong tích tắc.

Tôi không biết mình đã nói lời tạm biệt với mẹ của Davidnhư thế nào, cũng như cách tôi quay lại. Đầu tôi chỉ toàn là hình ảnh của cậu bé, khuôn mặt gầy gò, nụ cười tỏa nắng…

Tôi không biết 60 năm nữa tôi có thể mở cửa hàng hoa của riêng mình hay không, nhưng tôi có thể đảm bảo rằng bao lâu tôi còn sống, tôi sẽ gửi một bó hoa cẩm chướng cho mẹ của David vào ngày 22 tháng 9 hàng năm.

Tôi hy vọng rằng ông trời có thể cho tôi thêm 60 năm cuộc đời, và 60 năm cuộc đời nữa cho mẹ David để tôi có thể giúp David hoàn thành tâm nguyện của mình.

-> Cuộc gặp gỡ ngắn ngủi “tái sinh” 2 cuộc đời

Bình luận