Thương nhau tuổi xế chiều

Khánh Tường  - Thứ ba, 20/11/2018, 09:57 AM
Tình yêu tuổi xế chiều của các cô, chú trong những câu chuyện dưới đây giản dị nhưng lại đầm ấm và bền chặt khi họ đã cùng nhau trãi qua bao thăng trầm trong cuộc sống.

Ca dao có câu: “Vợ chồng nghĩa nặng tình sâu. Thương nhau đến lúc bạc đầu còn thương”. Tình yêu thời tuổi trẻ thường sôi động, muôn màu muôn vẻ, nhưng khi đã bước vào mùa thu đời người, tình yêu trong hôn nhân đa phần chuyển sang sắc thái khác, ổn định, thăng trầm mà bền chặt. Tuổi già lại càng cần nhau để chăm sóc, đỡ đần miếng ăn giấc ngủ. Còn gì ấm áp hơn khi trái gió trở trời, bệnh tật nhưng có người bầu bạn, dìu nhau đến cuối con đường.  

Mỗi buổi sáng đưa con đi học, tôi đều thấy cô Trần Thị Nhàn (64 tuổi) cùng chồng là chú Vũ Đức Thành (72 tuổi) tình tứ đi tập thể dục trong Khu dân cư 91B (phường An Khánh, quận Ninh Kiều). Vóc dáng cô Nhàn rất đẹp, lúc nào cũng thướt tha trong chiếc áo đầm nền nã, vui vẻ trò chuyện cùng chồng. Còn chú Thành ít khi nào đi trước, luôn đợi vợ song hành như chặng đường hơn 40 năm qua cô chú cùng nhau chia sẻ ngọt bùi.

IMG_7936

Tình cảm vợ chồng cô Trần Thị Nhàn ngày càng mặn nồng theo năm tháng. Hơn 40 năm gắn bó, vợ chồng cô vẫn giữ thói quen tập thể dục và ăn  sáng cùng nhau.

Tôi thắc mắc lúc nào cũng thấy cô mặc áo đầm đẹp mới biết rằng do chú thích nên cô chiều để chồng vui. Nhìn thời khóa biểu hàng ngày của cô chú mà tôi ngưỡng mộ. Khoảng 5 giờ sáng cùng nhau ngồi thiền, rồi tản bộ hít thở không khí trong lành. Cô chú thường ăn sáng ở những quán quen hoặc cô sẽ chế biến món đơn giản để vợ chồng thưởng thức. Tiếp đó, cô Nhàn đi chợ, sơ chế thức ăn rồi ra phụ coi tiệm với con gái. Chú Thành lau nhà, nấu cơm mang ra cho con, rước vợ về ăn. Buổi chiều, cô chú luyện tập khí công, xem phim, trò chuyện… lúc nào chú cũng cận kề kiêm làm tài xế cho vợ.

Chú Thành quê ở Ninh Bình, còn cô Nhàn ở tận Nam Định. Năm 1976, trong một lần gặp mặt trên đường công tác, cô chú nên duyên chỉ sau một tháng tìm hiểu. Do điều kiện công tác, sau đám cưới, thời gian ở bên nhau không nhiều. Cuối năm 1979 cô chú vào Nam, hai người mới thật sự sum họp đến nay. Giờ nhắc lại, chú Thành vẫn hóm hỉnh cho rằng hai người là “duyên tiền định” nên phải ăn đời ở kiếp với nhau. Trải bao sóng gió, cô chú đã vững tay lèo lái con thuyền gia đình cặp bến bờ hạnh phúc.

 Cô Nhàn kể: “Không phải tự nhiên cô chú có niềm vui như bây giờ. Mấy mươi năm sống chung đã nếm trải biết bao gian lao, khổ nhọc. Khi cuộc sống thư thả thì tuổi đã cao nên càng phải quý những giây phút được ở bên nhau”.

Tình nghĩa không biết nói sao cho hết. Những lần chú bệnh tưởng không qua khỏi, cô chạy chữa thuốc thang, học bấm huyệt, tận tình chăm sóc. Nay sức khỏe hồi phục, chú Thành luôn tìm cách bù đắp cho vợ. Đêm thấy cô trằn trọc khó ngủ là chú lo lắng, tới bữa ăn ít một chút là chú vội tìm thuốc để nấu cho vợ uống. Chú luôn vui vẻ vào bếp nấu cơm, dù đạm bạc nhưng ngon miệng bởi gia vị nêm nếm không chỉ là dầu ăn, nước mắm mà còn là tình cảm yêu thương.

ket-hon-tuoi-xe-chieu-1

Tình yêu tuổi xế chiều tuy giản dị nhưng lại bền chặt bởi họ đã cùng nhau trãi qua những khó khăn, thăng trầm trong cuộc sống. Ảnh minh hoạ

Chuyện cô T.T.N. (59 tuổi, ở quận Ninh Kiều) và chồng (68 tuổi) là một sĩ quan công an về hưu cũng khiến nhiều người ngưỡng mộ. Công tác ở tỉnh Sóc Trăng, công việc bộn bề nhưng cách vài ngày chồng lại về thăm cô. Ngoài việc đỡ đần, coi sóc con cái còn là vì nhớ những món ăn vợ làm. Biết tính chú ít nói nhưng sống tình cảm nên cô N. không đòi hỏi chồng phải thể hiện như người khác.

Thương vợ vất vả nên khi về hưu gần 3 năm nay, chú bù đắp cho cô bằng sự săn sóc đặc biệt. Chú làm tặng cô N. một sân thượng trồng hoa và rau sạch, trong phòng lúc nào cũng có lọ cắm sẵn hoa hồng. Cuối tuần, chú đưa vợ đi ăn sáng, mua sắm, thăm viếng bạn bè. Dạo gần đây cô N. than nhức mỏi chân tay, chú mua máy massage, đăng ký tập yoga cùng vợ để cải thiện sức khỏe.

Chú còn sưu tầm những bài thuốc nam nấu cho vợ uống khiến da dẻ cô hồng hào, trẻ hẳn ra. Đối với chú chăm sóc vợ không bao giờ là gánh nặng mà là niềm vui. Hôm gặp chúng tôi, cô N. khoe con đã đặt vé máy bay cho ba mẹ đi du lịch nửa tháng, như món quà “hấp hôn” sau 47 năm chung nhà. Chồng chu đáo mua những vật dụng cần thiết cho chuyến đi, còn cô chỉ tịnh dưỡng để có sức đi chơi. Nhìn vợ chồng cô N. hạnh phúc, viên mãn bên các cháu nội, ngoại xinh xắn, ngoan ngoãn, tôi cảm nhận những mối tình tuổi thọ càng cao thì lại càng lóng lánh đẹp vì nơi đó không chỉ có tình yêu đã qua thử thách thời gian mà còn được điểm tô bởi sự thành đạt, hiếu thuận của con cháu.

Những năm gần đây, có không ít trường hợp lớn tuổi nhưng vẫn kiên quyết ra tòa ly hôn. Lý do đưa ra thật cay đắng: “Vì con, vì cháu đã chịu đựng đủ rồi, giờ chỉ muốn sống cuộc sống của riêng mình”. Hóa ra mấy chục năm dài ăn ở cùng nhau, thay vì vun đắp nghĩa tình thì những mâu thuẫn, đau buồn trong cuộc sống hàng ngày không được giải tỏa kịp lúc, chất chứa, người trong cuộc chịu đựng đến nỗi trở thành oán hận, có dịp là bùng phát.

Thế mới thấy, đi cùng nhau trọn quãng đường dài đâu phải chuyện giản đơn. Làm sao khi nhìn lại, có thể mỉm cười mãn nguyện, nhắc chuyện xưa mà thêm quý tình nay, để còn có thể tiếp tục thương nhau lúc tuổi già bóng xế.

    

Video: Cần Thơ - Đô thị sông nước đáng sống

Bình luận