Tình già

Đinh Diệp  - Chủ nhật, 21/01/2018, 09:00 AM
Buổi chiều nhìn ông loay hoay cầm ca thuốc nhuộm đứng bên bà, tôi không khỏi chạnh lòng. Chỉ có những người có thể nói với nhau mới có thể nói hộ nhau tiếng lòng.

Có đợt tôi về quê, mẹ ngồi trên cái ghế, còn bố cầm ca thuốc nhuộm đen sì, chạy vòng quanh mẹ để nhuộm tóc. Mẹ bảo: “Sao ông không đứng yên và xoay cái ghế”. Bố bảo: “Cứ kệ ông, ngồi đấy mà chỉ đạo, ông không nhuộm cho nữa bây giờ”. “Ông không nhuộm cho em thì xấu mặt ông chứ ai”. “Già rồi, chả cần”.

Empty

Ảnh minh họa 

Bố với mẹ thường nói chuyện với nhau như thế. Bố bướng nhất quả đất, mẹ nhẫn nhịn nhất thế gian. Nhưng lúc mẹ cằn nhằn, bố thường im lặng hoặc bỏ vào giường đi ngủ, đỡ phải nghe.

Hồi tôi viết đơn ly hôn sau nhiều năm chúng tôi im lặng với nhau, mẹ buồn lắm. Mẹ bảo sao hai đứa chẳng nói chuyện với nhau để hiểu nhau hơn. Bố thì bảo, “Tao với mẹ chúng mày sống được với nhau đến bây giờ cũng là vì bà ấy cằn nhằn suốt ngày”. Có những nghịch lý mà cho đến giờ tôi phải công nhận là đúng. Đã từng có thời, tôi được người ta nhổ tóc bạc khi nó bắt đầu mọc vài cái trên đỉnh đầu. Chúng tôi có tuổi trẻ, có học thức, có những khúc mắc được dàn xếp theo kiểu văn minh. Và rồi, từ bao giờ chúng tôi đã không còn cãi vã nhau nữa. Sự im lặng dẫn chúng tôi đến thẳng bắc cực, nơi không ai còn đủ ấm áp mà thốt lên những lời tranh cãi.

-> Mê tín là nguyên nhân làm tan vỡ hạnh phúc

Tôi còn nhớ có thời bố ham rượu chè, bố mẹ cãi vã trước con mắt hoảng sợ của chúng tôi. Bố còn đập cái bát thề rằng sẽ cắt đứt tình nghĩa vợ chồng với mẹ. Nhưng chỉ hai ngày, họ lại thủ thỉ anh anh em em. Từ bấy đến nay, không biết bao lần bố mẹ cãi nhau, nhưng cũng không bao giờ mẹ ngủ được nếu phải xa bố một đêm. Và mẹ vẫn cứ cằn nhằn từ ngày này qua ngày khác, năm này qua năm khác. Thỉnh thoảng bố cũng cáu loạn xạ, nhưng rốt cuộc, họ hiểu nhau.

Empty

Ảnh minh họa

Mẹ bảo: “Nếu không cãi vã thì làm sao các con biết người kia nghĩ gì, muốn gì?”. Quả đúng thế thật. Tôi nhớ lại trong phiên hòa giải của tòa án, tôi đã gân cổ lên kể tội chồng. Dường như mọi thứ trong suốt bao nhiêu năm tích tụ lại, chỉ chờ dịp đó là có thể bung ra. Giá như tôi được nói những điều này từ nhiều năm trước, hoặc như người ấy chịu để tôi nói thì có lẽ mọi việc dã khác.

Dạo này, tóc tôi cũng bạc gần như tóc mẹ. Ai cũng nói tôi “xấu máu” bởi với khuôn mặt còn trẻ và mái tóc bạc trắng đỉnh đầu, tôi thấy có điều gì đó vô cùng nghịch lý. Tôi phải nhuộm tóc, mỗi tháng một lần. Tôi đến hiệu nhuộm tóc, không được như mẹ tôi, đã có bố nhuộm tóc cho mẹ.

Buổi chiều nhìn ông loay hoay cầm ca thuốc nhuộm đứng bên bà, tôi không khỏi chạnh lòng. Chỉ có những người có thể nói với nhau mới có thể nói hộ nhau tiếng lòng, như bố, như mẹ. Chúng tôi đã không thể làm như thế, qua những năm dài…

Video Cô dâu hát tặng chú rể

Bình luận