"Với con" - Bài thơ về 2 đứa trẻ mồ côi chạm tới trái tim người đọc

Đào Thị Tân (GV Trường THCS Nguyễn Tuấn Thiện - Hà Tĩnh)  - Thứ hai, 11/11/2019, 21:04 PM
Câu chuyện về 2 cháu bé mồ côi Duy Mạnh (12 tuổi) và Bảo Châu (7 tuổi) đã lấy đi hàng triệu dòng nước mắt của cộng đồng mạng trong những ngày gần đây.

Chị Nguyễn Thị Thuỷ (SN 1978), giáo viên Trường Mầm non Tây Sơn (Hà Tĩnh) ra đi sau một vụ tai nạn giao thông. Trước đó, chồng chị đã đột tử vì căn bệnh quái ác. Chứng kiến hoàn cảnh đau thương này, nhà báo Phan Xuân Hồng (báo Đời sống & Pháp luật) đã mở lòng ủng hộ và kêu gọi bạn bè, cộng đồng mạng chung tay cứu giúp 2 cháu.

Mới đây, trong ngày khởi công xây căn nhà tình nghĩa cho 2 cháu nhỏ mồ côi, nhà báo Xuân Hồng đã sáng tác bài thơ “Với con” chạm tới cảm xúc của nhiều người.

Empty

Nhà báo Xuân Hồng và 2 cháu bé mồ côi trong lễ khởi công xây dựng ngôi nhà tình nghĩa cho 2 cháu 

Đọc bài thơ "Với con” của tác giả Phan Xuân Hồng, bất giác hình ảnh cảnh chiều đông tái tê, từng cơn mưa giăng mắc ớn lạnh, chiếc quan tài của người thiếu phụ xấu số nằm bên vệ đường cứ mãi ám ảnh quấn chặt lấy tâm can tôi. Chị nằm đó, trong màn khói nhang hư ảo, có những cặp mắt của 2 đứa trẻ thất thần, ngơ ngác và đỗ gục bên di ảnh mẹ.

Có một người như thế - anh không phải là bạn bè, cũng chẳng là hàng xóm hay bà con ruột thịt, anh chỉ là một người chứng kiến cảnh phận đời mỏng manh côi cút của hai đứa trẻ. Anh là nhà báo Phan Xuân Hồng!

Anh đã rất nhanh chóng vạch ra rất nhiều phương án mong tìm cách làm sao cho hai đứa trẻ đỡ bơ vơ và linh hồn của người thiếu phụ đó có một chốn hương khói neo về. Trong tức tốc, anh kêu gọi lòng hảo tâm và cũng là người nhanh chóng phối hợp với các cấp, các ngành chính quyền bắt tay vào cuộc để lên phương án làm nhà  ngay cho hai cháu và chỗ thờ cúng cho đôi vợ chồng xấu số.

Empty

Xúc động trước tình cảnh của 2 cháu bé, nhà báo Xuân Hồng xúc động viết lên bài thơ "Với con" 

Và với nhiều cảm xúc của riêng mình, nhà báo Xuân Hồng đã viết lên bài thơ "Với con”. Bài thơ này đã được anh viết sau khi mọi kế hoạch phương án làm nhà cho các cháu hoàn tất và cũng là bài thơ để lại ấn tượng sâu sắc trong lòng độc giả.

Như một lời kể mộc mạc trầm buồn tự nhiên, nhà báo Xuân Hồng viết:

"Hôm nay mọi người đến rất đông

Thắp hương cho mẹ cha và làm cho các con nhà ở

Những đứa trẻ trầm ngâm trong mịt mù khói nhang bỡ ngỡ

Giấc mơ đêm qua... Nay đã rất gần

Bao người lạ hoá thành thân

Chú bác cô dì ngoài kia giờ đã thành cha thành mẹ

Trong những vòng tay yêu thương - bóng hình 2 đứa trẻ

Câm nín. Vỡ oà. Quặn thắt bâng khuâng..."

Quặn mình theo từng con chữ, ta thấy khoảng lặng tang thương như vẫn còn quyện chặt nơi làn khói nhang mịt mờ vần vũ. Nhưng trong đôi cặp mắt non nớt của 2 đứa trẻ ấy, dường như giờ đây đã vơi bớt đi phần nào của sự hoảng sợ, bất thần, ngơ ngác. Hơi ấm của đoạn thơ như sưởi dần lan toả, nỗi đau của 2 đứa trẻ cũng dường như được xoa dịu và vơi dần trong tình người nồng hậu ấm áp bao la.

"Hôm nay mọi người đến rất đông

 Thắp hương mẹ cha và làm nhà cho con để ở”

Một mái ấm mới sẽ được cất lên, các con sẽ có một mái nhà và một nơi để ấm áp hương linh người đã khuất. Đặc biệt hơn, kể từ bây giờ, các con không còn đơn độc trong kiếp cảnh mồ côi.  

Empty

Hình ảnh ấm lòng trong buổi lễ khởi công xây nhà ở cho 2 cháu bé mồ côi 

Giấc mơ ấy, đúng như lời tác giả, đó là một giấc mơ đang có thật hiện hữu và đến rất gần. Các con dần yên an trong vòng tay rộng mở của những con người giàu lòng nhân ái. Họ chính là những người "chú, bác, cô, dì", “những người lạ" sẵn sàng làm cha làm mẹ, nâng đỡ chở che cho các con.

Hôm nay họ tập trung về đây để cùng chung sức đồng lòng, cùng làm tất cả những gì có thể bù đắp được phần nào mất mát đau thương đó.

Khổ thơ như nhoà đi trong nước mắt và đồng lung linh ánh lên niềm hi vọng:

"Các con chợt nở nụ cười trong ánh mắt rưng rưng

Thằng anh nắm chặt bàn tay người dưng như tình thân ruột thịt

Còn đứa em chiều nay đã bớt khóc gào, thút thít...

Cảm nhận được thân quen đang bao bọc quanh mình

Con gái đã nở nụ cười rất xinh

Nhận ra người bên cạnh mình là... bố

Trao cho ta quả cam từ bàn tay con bóc dở

Như muốn thay lời tặng hết những thương yêu”

Bao nghiệt ngã như dần qua trong nín lặng, bất giác nụ cười hiếm hoi le lói cùng với một bàn tay nhỏ bé hao gầy len nhẹ.

“Các con chợt nở nụ cười trong ánh mắt rưng rung

Thằng anh nắm chặt bàn tay người dưng như người thân ruột thịt“

Một ánh cười, một cái nắm tay thay vạn lời muốn nói về lòng ái mộ và biết ơn. Rồi đứa em gái dường như cũng đã bắt đầu chấp nhận làm quen dần với nỗi đau mất mát

“Còn đứa em chiều nay đã bớt gào khóc thút thít”, khi em láng máng nhận ra những người "thân quen đang bao bọc quanh mình".

Từ cảm nhận láng máng thân quen rồi rưng rức cảm động và nhận ra người bên cạnh mình gắn chặt như tình phụ tử ruột thịt tự bao giờ. Chẳng cần phải thốt lên, người ta cũng cảm nhận được những khoảnh khắc đó đang vỡ oà bâng khuâng hạnh phúc.

“Con gái nở nụ cười rất xinh

Nhận ra người bên cạnh mình là... bố

 Trao cho ta quả cam con còn bóc dở

Như muốn thay lời tặng hết những thương yêu”.

Hình ảnh tác giả đón nhận quả cam từ đôi bàn tay bé bỏng của cô con gái sao nghe mà gần gũi ấm áp thân thương:

"Ta ngoảnh mặt trong nhang khói cô liêu

Muốn gửi cho con nhiều điều lớn hơn nước mắt

Ta muốn mang đến các con thứ tình thương bền chặt

Để từ nay không còn mang phận kiếp mồ côi”.

Bài thơ kết thúc dẫu vẫn còn trong nền tang thương nơi màn khói nhang nhuốm màu cô liêu ấy, nhưng chúng ta có quyền tin vào một khoảng trời dịu yên nơi phía sau cơn bão lòng.

Đúng vậy! Chúng ta có quyền tin như thế vì chúng ta biết được một điều rất lớn đang ẩn trong từng câu chữ:

“Ta ngoảnh mặt trong nhang khói cô liêu

Muốn gửi cho con nhiều điều lớn hơn nước mắt

Ta muốn mang đến các con thứ tình thương bền chặt

Để từ nay không còn mang phận kiếp mồ côi”.

-> Nguyện cầu- Bài thơ xót thương 39 nạn nhân thiệt mạng tại Anh

Bình luận