Vũ Hán 1 năm sau đại dịch COVID-19: Ký ức đau buồn và dai dẳng

T. Linh (Theo LATimes)  - Thứ sáu, 19/02/2021, 08:19 AM
Với người dân Vũ Hán, thành phố này có thể là biểu tượng chiến thắng đại dịch của Trung Quốc nhưng nỗi đau vẫn dai dẳng mỗi ngày và bao ký ức đáng quên đi.

Nếu không nhờ những khẩu trang, người ta sẽ không bao giờ biết được rằng đại dịch COVID-19 đã bắt đầu từ đây.

Phố Jianghan, một đại lộ mua sắm dành cho người đi bộ nổi tiếng với những tòa nhà cổ kính đã tràn ngập không khí Tết Nguyên Đán. Những chiếc đèn lồng đỏ treo trên những ngọn đèn đường, mặt tiền cửa hàng bày bán đồ lễ, các gia đình tấp nập trong những ngày đầu xuân.

vu han Giadinhvietnam (1)

1 cửa hàng bán đồ trang trí Tết tại thành phố Vũ Hán. 

Một năm trước, những con phố này là một khung cảnh cằn cỗi đến đáng sợ. Cư dân Vũ Hán ngồi yên trong nhà, bị cấm ra ngoài vì một loại virus đã cướp đi sinh mạng của hàng nghìn người. Các bệnh viện quá tải, bệnh nhân chật vật thở trong phòng chờ và bãi đậu xe, trong khi người thân kêu cứu trên internet và đường dây nóng của chính quyền địa phương không hồi đáp kịp.

Rất ít người ở Vũ Hán muốn nhớ lại thời điểm đó. Những cảnh tương tự đã tái diễn trên khắp thế giới khi COVID-19 lan rộng, giết chết hơn 2,3 triệu người cho đến nay. Nhưng ở đây, nơi đại dịch bắt đầu, cuộc sống đã trở lại nhịp điệu quen thuộc. Ít hơn 10 ca nhiễm trùng đã được báo cáo kể từ tháng 4 năm ngoái. Bắc Kinh đã biến Vũ Hán thành một biểu tượng chiến thắng trước đại dịch.

Nhìn bên ngoài ai cũng có thể thấy thành phố đã trở lại như xưa. Hai phụ nữ trẻ ngồi trên vỉa hè, hàn huyên về vấn đề bạn trai. Một người đàn ông lớn tuổi mặc áo khoác màu cam và đội mũ nồi trắng đẩy xe lăn cho vợ dưới ánh nắng, nắm tay nhau trước đám đông. Nhưng một cảm giác bất an vẫn luôn tồn tại.

vu han Giadinhvietnam (2)

Người dân Vũ Hán đón Tết. 

Mary Xu, 56 tuổi, một nhà trị liệu ở Vũ Hán cho biết: “Mọi người không muốn đối mặt với nó, họ luôn né tránh.

Không ai xung quanh cô ấy muốn nói về kỷ niệm một năm ngày Vũ Hán bị phong tỏa. Bất cứ khi nào nó xuất hiện trong cuộc trò chuyện, ai đó sẽ nhanh chóng thay đổi chủ đề, đôi khi đề nghị nâng ly: "Chúc mừng, chúng ta vẫn còn sống!"

Xu nói: “Mọi người đã xây dựng một lớp vỏ để bảo vệ mình”.

Cô đã tư vấn cho nhiều bệnh nhân vẫn còn mặc cảm và đau buồn, đặc biệt là những người mất người thân trong những ngày đầu đóng cửa ở Vũ Hán. Việc thiếu các xét nghiệm và giường bệnh có nghĩa là nhiều người đã chết mà không được xác nhận liệu họ có bị nhiễm COVID-19 hay không.

Mẹ và chồng của một người phụ nữ đã chết chỉ cách nhau vài ngày. Một người vợ đã hoảng sợ khi chồng mình bị cách ly. Cô đã vứt bỏ tất cả những gì anh đã chạm vào ở nhà. Ngồi một mình, cô cảm thấy khó thở, sợ mình sẽ chết không ai biết. Xu đã tư vấn cho cô ấy qua điện thoại.

Một người phụ nữ khác đã dành nhiều ngày để cầu xin xe cấp cứu - vào thời điểm đó ô tô riêng cũng bị cấm trên đường phố Vũ Hán - cho cha cô, nhưng khi có xe, cô không thể tìm cho cha một giường bệnh. Cô đưa cha về nhà, không còn đủ sức để cõng cha lên cầu thang

“Người cha đã qua đời ở đó trước mặt cô ấy, lúc cô đang nấu cháo. Cô ấy không thể nói lời tạm biệt”.

vu han Giadinhvietnam (3)

Những nỗi đau vẫn dai dẳng...

Để giảm bớt nỗi đau như vậy có thể mất nhiều năm. Nhiều người dân Vũ Hán dễ dàng chặn ký ức về những ngày đen tối nhất. Xu cho biết ở đây cũng đang thiếu các nhà tâm lý học giỏi. Nhiều người chẩn đoán quá nhanh vấn đề hơn là đi sâu vào những cảm giác tức giận, buồn phiền và sợ hãi của bệnh nhân. Xấu hổ cũng rất phổ biến.

“Có một loại kỳ thị” – Xu nói. Thậm chí, cô cảm thấy xấu hổ khi hỏi những người đã mất người thân vào năm ngoái xem họ thế nào. Những người đã bị nhiễm virus và sống sót không nói về nó.

“Đó là cảm giác tội lỗi và sợ mọi người xa lánh mình”.

Đối với một số người ở Vũ Hán, ký ức là một nỗi đau dai dẳng hàng ngày.

Zhong Hanneng, 68 tuổi, mất con trai Peng Yi vì COVID-19 vào tháng 2 năm 2020. Bà cũng bị nhiễm bệnh và đang cách ly ở nhà, không biết về cái chết của con cho đến một tháng sau đó. Đến lúc đó, bà mới biết con dâu của mình đã vất vả tìm giường bệnh và phương tiện di chuyển cho Peng đến mức nào.

Phải mất nhiều ngày, họ mới tìm được một chiếc xe tải giường nằm chở Peng đến trung tâm y tế. Peng trong tình trạng sốt cao, dầm mưa suốt cả tiếng đồng hồ mới tới được bệnh viện.

Bệnh viện quá tải, Peng chỉ được cho một hộp sữa sau nhiều giờ kêu đói. Trong những giây phút cuối cùng trước khi bất tỉnh, Peng đã gửi nhiều tin nhắn chưa được trả lời yêu cầu nhân viên bệnh viện giúp đỡ.

Bà Zhong chỉ mới biết chuyện này gần đây, khi bà nhận được điện thoại của con trai và xem qua nội dung.

“Tôi luôn nghĩ về việc con nằm một mình, con tôi đã chết như thế nào khi không có ai bên cạnh. Đó là loại bất lực. Đó là kiểu sợ hãi. Thật khó để tôi có thể vượt qua mỗi ngày. Tôi không thể ngừng nghĩ về nó. Tôi không thể vượt qua chuyện này” – Bà Zhong chia sẻ.

vu han Giadinhvietnam (4)

...và bao ký ức muốn quên đi. 

Bà Zhong tức giận vì bà đã tin những thông điệp của chính phủ trên TV cho biết về loại virus này "có thể kiểm soát và ngăn ngừa được", không có nguy cơ lây truyền từ người sang người. Đó là vào thời điểm này năm ngoái, những ngày trước Tết Nguyên đán, khi gia đình bà vẫn đi chơi chốn đông người vì tin rằng họ sẽ không bị nhiễm bệnh.

“Giá như họ nói với chúng tôi sớm hơn. Chúng tôi không có cảnh báo. Chúng tôi luôn tin bất cứ điều gì họ nói” – bà Zhong cho hay.

Vũ Hán đã trở lại bình thường. Còn bà Zhong không biết bao giờ mới quay được lại những ngày tháng trước đây.

->  Vũ Hán sau 76 ngày phong tỏa: Cảnh vật vẫn thế nhưng nhiều người đã ra đi

Bình luận