Yêu em, yêu thêm tình phụ

Theo Dân Trí  - Thứ sáu, 08/02/2019, 19:45 PM

Tôi biết anh từ lúc còn là con bé 10 tuổi, thích cắn móng tay và chỉ mê chơi búp bê. Ngoài việc anh hay cốc đầu tụi con nít, tôi mê tít mọi thứ của anh.

Anh rất khéo tay, hình như anh biết làm mọi đồ chơi trên đời. Lũ bạn trong xóm cứ phải mắt tròn, mắt dẹt nhìn tôi hết khoe con diều giấy được anh tô vẽ cẩn thận đến quả thuyền không thấm nước có thể bơi quanh ao. Khoản đồ chơi đã thế, khoản đồ ăn còn thích hơn. Anh học giỏi, có nhiều chị hâm mộ, gửi thư tình và tặng cả bánh kẹo. Thư tình thì tôi chả mấy hứng thú với những dòng sến sẩm của các chị “vắt mũi còn chưa sạch” (đấy là bố tôi bảo thế), nhưng bánh kẹo thì tôi giúp anh giải quyết hết. Sau này lớn lên tôi vẫn trách anh ngày xưa đầu độc tôi quá nhiều kẹo nên tôi mới thành ra mũm mĩm quá đà.

Lên cấp ba nữ sinh phải mặc áo dài trắng đến trường. Những ngày đầu, tôi khóc suýt cạn nước mắt vì tai họa trời giáng đó, tôi vốn chẳng thon thả gì, mặc áo dài nhìn y chang con vịt lạch bạch. Một hôm anh đến trường tìm, gọi mãi tôi mới chịu ra gặp. Anh bảo vừa bắt xe đò trên Hà Nội về, có mua cốm Vòng nên ghé vào cho tôi. Được quà mà mặt tôi vẫn ỉu xìu, anh cốc đầu hỏi “con bé này hôm nay bị ngớ ngẩn à”, tôi phụng phịu chẳng nói gì hết. Nhìn tôi vụng về vén tà áo dài anh phì cười rồi ra về, lúc quay đi còn đánh rơi câu nói chẳng biết đùa hay thật “em mặc áo dài đẹp lắm!”. Chỉ thế thôi mà suốt buổi học, hai má tôi nóng ran.

yeu-em

Tôi òa khóc vì ân hận và hổ thẹn, không dám tin những lời anh nói (Ảnh minh họa)

Tôi ngập ngừng bước chân vào tình đầu từ năm nhất đại học, lúc đấy anh đã ra trường đi làm. Nhớ mãi một ngày mưa gió bão bùng, tôi nằm bẹp trong phòng trọ, sốt li bì. Anh đội mưa mang thuốc đến, thấy tôi ốm như xác ve anh nói thương tôi. Nhìn ánh mắt anh tôi hiểu ra rằng đó không còn là niềm thương thuở nhỏ dại mà là niềm thương sẽ ám ảnh tôi suốt đời. Nhiều ngày nhiều tháng trôi đi, tình yêu lúc lên lúc xuống, nhưng chưa lúc nào hết mặn nồng. Tôi chưa thấy ai chiều người yêu như anh, dường như mọi ngóc ngách Hà Nội, anh đều đã đưa tôi qua. Giờ ngoái lại, thấy ngóc ngách nào của tuổi thanh xuân cũng có nụ cười, cả nước mắt của anh. Cứ ngỡ rằng tôi sẽ không thể cưới ai khác ngoài anh, người đã ở bên những lúc tôi đau khổ nhất, đã từng đêm dịch tài liệu cho tôi học thi, đã dốc hết khoản tiền tiết kiệm giúp tôi chữa khỏi bệnh hiểm nghèo cho mẹ.

Nhưng rồi dông bão cũng ập đến. Năm cuối, tôi đi thực tập tại một công ty nước ngoài, sếp của tôi là một chàng trai trẻ nhưng rất tài năng. Lúc đấy vẻ lịch lãm hào hoa của người đàn ông thành đạt vừa đi du học nước ngoài về đã làm tôi mờ mắt. Tôi nhận lời yêu anh ta chỉ sau vài tuần quen biết, nhận lời làm vợ chỉ sau vài tháng yêu đương.

Đêm trước ngày cưới, con bạn thân từ Mỹ gọi điện về chúc mừng “nhất mày nhá vớ được ông sếp vừa giàu có vừa đẹp trai”, tôi cười hả hê “số tao nó thế”. Đêm ấy anh cũng gọi, giọng say khướt, anh đọc đi đọc lại bài thơ thời sinh viên đã viết tặng tôi. Tôi cười nhạt, bảo “nếu muốn tôi hạnh phúc thì hãy cắt đứt liên lạc”, đầu dây bên kia chợt im lặng đến thảng thốt. Nỗi im lặng đáng sợ ấy đã kéo dài 3 năm, cho đến một ngày... chuông cửa nhà tôi rung lên.

Vẫn là cánh cửa nâu cũ kĩ, vẫn bậc thềm ngày xưa anh ngồi chơi ô ăn quan với tôi, nhưng đón anh không còn là con bé sún răng vì ăn nhiều kẹo của anh, không còn là cô gái hai má đỏ hồng lúc mới yêu. Tôi tự hỏi anh còn trở lại nơi này làm gì, khi tôi giờ đã là gái một con, đã héo mòn vì cuộc hôn nhân chết yểu sau ba năm chịu đựng cảnh chồng ngoại tình. Anh chẳng thay đổi gì cả, sau ngần ấy đau khổ vẫn tìm tôi để nói lại bắt đầu, vẫn đứng trước hiên nhà xưa mà thầm thì “yêu em yêu thêm tình phụ, yêu em lòng chợt từ bi bất ngờ”. Tôi òa khóc vì ân hận và hổ thẹn, không dám tin những lời anh nói, không dám nhìn kĩ gương mặt anh, nhìn kĩ vào quá khứ chưa phai màu.

-> Cách vợ cao tay xử lý khi bồ nhí khoe ảnh nóng với chồng mình

Video: Ngưỡng mộ tình yêu hạnh phúc của cặp vợ béo, chồng gầy (Nguồn: VnExpress)

Bình luận